Nỗi sợ của Quân đội Ukraina và Phương Tây là gì?

324253762 834232567662166 1330006313722891859 n
Nỗi sợ của Quân đội Uk và phương tây là gì?
Đối với giới chóp bu và chính trị gia phương Tây, người mà họ sợ nhất và cũng căm ghét nhất là V. Putin. Còn với quân đội các nước phương Tây nói chung và quân đội Ukraina nói riêng, người mà họ sợ nhất chắc chắn là tướng Surovikin-Armageddon và Wagner PMC. Về hội chứng “sợ Putin”, tôi đã viết trong một bài trước nên không nhắc lại. Dưới đây là một số nét cơ bản về tướng Surovikin và Wagner PMC.
1. Tướng Surovikin – Tướng Armageddon
Ở phương Tây, họ gọi Sergei Vladimirovich Surovikin, chỉ huy của CDQSĐB, Tư lệnh Lực lượng Hàng không Vũ trụ Nga là “Tướng Armageddon”.
Armageddon là gì? Theo sách Khải Huyền, đây nơi tập hợp quân đội cho một cuộc chiến trong thời kỳ tận thế, là nơi diễn ra trận chiến cuối cùng. Nó xuất phát từ tên ngọn đồi Megido, gần thành phố Haifa, Israel. Ngày nay nó được sử dụng theo nghĩa “trận đánh lớn cuối cùng”.
Sau việc rút quân khỏi thành phố Kherson về tả ngạn sông Dnepr vào tháng 10/2022 của chỉ huy mới được bổ nhiệm, tướng Surovikin, tờ “Thời báo New York” đã đánh giá đây là hoạt động cực kỳ hiệu quả, có nhãn quan chiến thuật và nhân văn sâu sắc: “Việc rút toàn bộ quân đội khỏi Kherson và sơ tán hàng trăm nghìn dân thường đã được thực hiện một cách mẫu mực và chú ý đến từng chi tiết, chắc chắn sẽ được đưa vào sách giáo khoa quân sự. Trong khi rút, họ thậm chí còn mang đi cả những di tích lịch sử như tượng đài, tro cốt của những nhân vật lịch sử để đảm bảo rằng chúng không bị Ukraina hủy hoại”. Bằng việc rút về tả ngạn, tướng Surovikin đã ổn định được các mặt trận, kéo thẳng và rút ngắn chiến tuyến xuống còn 815km, qua đó có thể điều chuyển lực lượng sang các khu vực khác của mặt trận, đặc biệt là hướng Donetsk. Với việc chuyển hướng như vậy, tướng Surovikin đã rất thành công trong điều các lực lượng của đối phương về cố thủ tại các khu vực Avdeevka, Maryinka và Artemovsk (Bakhmut). Ngoài ra, sau khi áp đặt các trận chiến tiêu hao đối với LLVT Ukraina, Surovikin đã buộc Zaluzhny phải tung lực lượng dự bị chiến lược tại Kherson về Artemovsk để nghiền nát trung bình 200-300 người mỗi ngày, không cho phép đối phương có cơ hội sử dụng các lực lượng này theo hướng Zaporozhye để tấn công vào Melitopol theo kế hoạch. Và quan trọng nhất, Surovikin đã giành lại được thế chủ động chiến lược bằng cách áp đặt các trận chiến vào những nơi, vào những thời điểm mà đối phương không hề mong muốn. Đồng thời, Surovikin cho tiến hành các cuộc tấn công thường xuyên vào cơ sở hạ tầng năng lượng và các cơ sở quân sự, làm gián đoạn cung cấp hậu cần-kỹ thuật và tiêu hao lực lượng, trang bị của đối phương, qua đó tạo điều kiện thuận lợi cho việc chuẩn bị chiến dịch tấn công mùa đông.
Theo Zaluzhny, Tổng Tham mưu trưởng LLVT Ukraina, quân đội Nga có thể mở chiến dịch tấn công quyết định vào tháng 2 đến tháng 3. Đồng thời, chiến dịch này có thể không diễn ra ở Donbass mà theo hướng Kiev từ Belarus. Zaluzhny cũng không loại trừ hướng Nam. Đây chính là lợi thế của Surovikin: Đối phương không thể biết Surovikin sẽ di chuyển đến đâu. Quân đội Nga hiện nay luôn có 5 hoặc 6 hướng tấn công cùng một lúc (có cả những hướng tấn công nghi binh). Chính Zaluzhny cũng phải thừa nhận rằng: “Người Nga đang thay đổi chiến thuật dưới sự chỉ huy của Sergei Surovikin theo hướng tấn công bằng các đơn vị bộ binh nhỏ hơn, được phối hợp tốt, có hỗ trợ hỏa lực mạnh bằng pháo binh và không quân, trên cơ sở ít tổn thất nhất về sinh mạng của binh lính”.
Cho đến nay, trong toàn bộ thời gian mà tướng Surovikin chỉ huy CDQSĐB, mọi hoạt động quân sự đều được lập kế hoạch, tổ chức, quản lý, tính toán tỉ mỉ đến từng chi tiết. Trong khi hầu hết các chuyên gia quân sự phương Tây mong đợi “những hành động quyết định để đưa đến trận đánh lớn cuối cùng” từ Surovikin-Armageddon, thì CDQSĐB lại bước vào một giai đoạn hoàn toàn khác, nó được gọi là “chiến thuật tiêu hao hiệu quả”, trái ngược với mong muốn của phương Tây.
2. Wagner PMC
Có thể nói, Wagner PMC là đội quân mà trên chiến trường không có người nào muốn gặp, bởi sau đó họ sẽ chỉ có một con đường duy nhất đến nghĩa trang. Đội quân tư nhân này, được điều hành bởi doanh nhân Yevgeny Prigozhin.
Đội quân này trở nên nổi tiếng trong cuộc chiến Donbas ở Ukraina, nơi họ hỗ trợ các lực lượng ly khai của Cộng hòa Nhân dân Donetsk và Luhansk từ năm 2014 đến năm 2015. Đội quân này cũng đã tham gia vào nhiều cuộc xung đột khác nhau trên khắp thế giới, bao gồm các cuộc nội chiến ở Syria, Libya, Cộng hòa Trung Phi, Mali và nhiều nơi khác trên thế giới.
Nếu khi bắt đầu CDQSĐB, Wagner chỉ bao gồm các nhóm tấn công bộ binh đơn thuần, thì giờ đây nó đã là một quân đoàn đúng nghĩa với xe tăng, pháo binh, phòng không và thậm chí cả không quân. Quân số của Wagner PMC đã lên tới 35-40 nghìn người, đủ năng lực tiến hành các hoạt động tấn công tổng lực. Chiến thuật của Wagner hoàn toàn phi tiêu chuẩn, khác hoàn toàn với chiến thuật của quân đội Nga, và thường là nguy hiểm hơn. Tại Artemovsk (Bakhmut), họ thường thực hiện các cuộc đột kích ban đêm vào các mục tiêu đã được UAV trinh sát trước đó một cách âm thầm và kín đáo. Đây là một nỗi kinh hoàng thực sự đối với kẻ thù.
Trong hơn 10 tháng tham gia CDQSĐB tại Ukraina, Wagner sử dụng chiến thuật chiến đấu rất linh hoạt và hiệu quả và ngày càng có vẻ theo hướng qui ước hơn:
– Sử dụng trinh sát trên không 24/24 bằng máy bay không người lái trang bị các thiết bị trinh sát quang-điện tử và hồng ngoại. Giám sát trên không các vị trí và kiểm soát cuộc tấn công;
– Biên chế các nhóm tấn công chiến đấu ban đêm chuyên biệt, số lượng từ 10-20 thành viên, có trình độ chiến đấu và phối hợp xuất sắc;
– Biên chế các nhóm tăng cường khoảng 50 thành viên, có nhiệm vụ tiến vào các vị trí đã chiếm được bởi nhóm tấn công và củng cố phòng ngự;
– Chế áp bằng hỏa lực pháo binh trước mỗi cuộc tấn công, pháo kích vào các vị trí nhằm “làm mềm” tuyến phòng ngự của đối phương;
– Hỏa lực trực tiếp hỗ trợ tấn công bằng cách sử dụng các loại xe chiến đấu bộ binh (BMP-2, 3), súng phóng lựu, súng cối gắn trên xe ở gần đội hình chiến đấu.
Một cuộc tiến công của Wagner PMC thường đi kèm với hỏa lực súng cối do máy bay không người lái chỉ thị mục tiêu. Đồng thời, máy bay không người lái tấn công Lancet cũng được sử dụng tích cực. Các phương tiện bọc thép của Wagner thường di chuyển ở một khoảng cách nhất định, hỗ trợ tấn công bằng hỏa lực dữ dội.
Đó là những phương pháp mà Wagner giải quyết các nhiệm vụ được giao, và “Wagnerites” không muốn bắt bất kỳ ai làm tù binh. Đó là những lý do tại sao không có người nào trong LLVT Ukraina muốn chiến đấu với họ.

Mời bạn hãy like và chia sẻ lên các mạng xã hội

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *